← Quay lại danh sách
Không có ảnh đại diện

Hãy Quét Lá Đi Con!

NID: 1288 VID: 858 Type: article Loại: Bài viết Status: 1 UID: 2 Slug: 1288-hay-quet-la-di-con Language: und Created: 2018-05-24 17:38:37 Updated: 2025-06-03 21:44:31 Promote: 0 Sticky: 0

Mô tả đầy đủ

Quẩy ba lô trên vai, tôi lướt qua những ngôi chùa, nơi vùng đất Sài Gòn ồn ào, náo nhiệt, hấp tấp hối hả đến chóng mặt. Tôi dừng chân lại một ngôi chùa gần quốc lộ 1A, vừa bước vào cổng chùa như cảm nhận hai khung trời cách biệt. Một bên thì xô bồ, tấp nập, bên kia thì yên ả, trầm lặng đến lạ kỳ. Những bước chân của tôi như bước vào ngôi cổ tự trầm mặt, uy nghiêm, như đi vào một ngôi già lam vùng sơn cước, sau này mới biết ngôi chùa chỉ xây dựng lại cách đây vài năm. Trong tâm thầm nghĩ: “Ở thành phố này mà có ngôi chùa đẹp đến thế!”. Vừa đi, vừa hít thở không khí trong lành, mát mẻ vừa thưởng lãm cảnh đẹp. Nắng vàng, mây trôi ... nhìn cảnh vật người ta như nhìn thấy những giấc mơ của mình cũng đang trôi. Đôi khi có những cánh bướm trắng nhỏ mỏi cánh đáp xuống đám bèo xanh, để mình trôi đi trên mặt nước lóng lành ánh vàng của mặt trời vừa mới mọc.Những tảng đá to đẹp, với nhiều hình dạng khác nhau đứng khoe mình trước gió, khung cảnh thật lặng yên như cảnh thiền chốn thâm sơn.

Bước vào nội viện, một tảng đá đề ba chữ thật ấn tượng “Thất Vô Sự”. Tôi bắt gặp hình ảnh một vị Thầy đang nhàn nhã, thảnh thơi uống từng ngụm trà. Trong lòng tôi tự nghĩ: “Cách uống trà của Thầy thật lạ, ngoài đời mình đâu bắt gặp hình ảnh này bao giờ, cứ đưa vô miệng là nóc tới, làm “cái ực” là xong. Còn đằng này, Thầy cầm chén trà thật thận trọng, từ tốn như ý thức được từng cử chỉ của mình vậy, uống từng ngụm một, sau đó nhắm mắt lại, mà không biết Thầy nhắm mắt lại để làm gì nhỉ?”. Tôi ngậm ngừng do dự không muốn phá tan không gian yên lặng, nhưng dù muốn hay không cũng làm, vì mục đích đến đây của tôi là để gặp Thầy. Chấp tay lại, tôi thưa: “Mô Phật, thưa Thầy”. Đôi mắt từ từ mở ra, Thầy hỏi: “ Có gì không chú?”.

“Dạ, thưa Thầy, con muốn xin Thầy cho con ở lại đây tập sự xuất gia.”

Thầy cười, nói: “Xuất gia khổ lắm, ăn chay rát ruột, cạo đầy rát da, con chịu được không?”. Nghe Thầy nói vậy, trong lòng nghĩ: “Sao Thầy nói vậy ta, cạo đầu rát da thì mình chưa biết, chứ ăn chay mình vẫn ăn hoài mà, đâu thấy rát ruột gì đâu”. Sau này ngẫm lại tôi mới nghiệm ra câu nói ấy của Thầy. Thật sự người tu là đi ngược với dòng đời, loại bỏ dần tập khí của thế tục, hàng ngày phải chà xát cọ rửa các bợn nhơn trong tâm mình ra, càng rửa càng sáng càng chà càng sạch, để thân tâm trở nên thanh tịnh.

Thế là tôi cũng được Thầy nhận vào tập sự, thời gian tập sự thật nhiều kỷ niệm. Ở ngoài đời chỉ biết ăn rồi đi học, học xong rồi đi làm, chẳng biết nấu nướng gì ráo trọi. Thế mà vào Tu viện Khánh An, ai cũng có lịch nấu ăn, chấp tác. Lần đầu tiên xuống bếp nấu cho mấy chục người ăn, tôi phát choáng, trong tâm nghĩ: “Nào giờ có biết nấu ăn đâu, làm sao nấu bây giờ, mà nấu cả mấy chục người ăn nữa chứ, không biết nấu rồi có ai ăn nổi không, mình nấu mình ăn còn không nổi nữa mà”. Thế mà, nấu riết thành ngon, càng nấu càng thiện xảo, lên tay nghề, thỉnh thoảng mấy huynh đệ nói vui “Khánh An đúng là nơi đào tạo đầu bếp thứ thiệt”. Bây giờ nghĩ lại, không ngờ mình lại biết nấu ăn. 

IMG 7599

Thời làm điệu, sáng nào tôi cũng cầm chổi quét lá. Nhưng thỉnh thoảng tập khí ngủ nướng vẫn còn, công phu sáng xuống lại nằm ngủ một giấc, thế là trời sáng trưng mà tôi vẫn chưa quét sân. Thầy tôi nhắc khéo: “Khi một người mới thức dậy, việc đầu tiên là phải rửa mặt, không thể để cái mặt mớ ngủ đó đi làm việc khác được. Cũng vậy, sân chùa là diện mạo của thiền môn, không thể để sân chùa nhơ bẩn mà có thể tụng kinh, lễ bái gọi là tu. Thủa ở Vĩnh Nghiêm, Thầy cũng quét sân chùa, cố Hòa thượng Thanh Kiểm còn dạy Thầy sân chùa phải sạch trước khi “minh tướng xuất” (mặt trời mọc). Hồi đó, không chỉ quét sân, Thầy còn “đảm trách” mười mấy nhà vệ sinh của chùa nữa, nhà vệ sinh tập thể thì con biết rồi đấy. Phải làm từ những việc nhỏ nhặt nhất, đó là tu, đó là trui luyện tâm mình, chớ có khinh suất. Tất cả những cái lớn nhất đều bắt đầu từ những cái nhỏ nhất. Những cái lớn đều được tạo ra từ những cái nhỏ. Không có gì là nhỏ trong mắt của người thành đạt, nhất là người tu”. Lời nhắc nhở thấm thía quá, kể từ đó tôi không bao giờ để sân ngập rác trước khi minh tướng xuất.

Có một lần, tôi cũng cầm chổi quét lá. Quét xong hết một lát sau Thầy kêu tôi lại hỏi: “Sao con không quét lá?”. Tôi trả lời: “Mô Phật! Bạch sư phụ, con đã quét rồi ạ”.

Thầy nói: “Con đã quét rồi sao lá cây thị vẫn còn đầy thế này, quét lại đi con”. Thế là phải cầm chổi quét lại, trong lòng bực mình với cây thị: “Phải chi nhà mi rụng hết lá cho rồi, để ta quét một lần cho xong, ngày nào cũng quét, phiền ta quá.” Giờ ngẫm lại hồi đó, thấy mình sao trẻ nít quá và tức cười quá. Cây rụng hết lá sao nó sống được. Có lẽ, Thầy tôi cũng biết tôi đã quét rồi, nhưng lá rụng nhiều, Thầy muốn tôi quét lại. Hơn hết, Thầy muốn dạy tôi bài về quét lá, hãy luôn luôn chánh niệm, luôn canh phòng tâm mình, quét sạch mọi phiền não, đừng để nhiễm ô len lỏi vào tâm mình dù là nhỏ nhất.

Cuộc sống của chúng ta khác nào hơi thở ra vào, giống như lá sinh ra rồi rụng xuống. Khi hiểu được bài học quét lá, bài học lá rụng, chúng ta có thể quét sạch lối đi hằng ngày và gặt hái hạnh phúc lớn lao trong cuộc sống phù du biến đổi này.

Năm năm tu học, giờ đây tôi đã thọ giới lớn, một quảng đường tu học không dài nhưng nhiều kỷ niệm, nhiều bài học quí giá mà Thầy đã dạy. Lời dạy đó không chỉ bằng khẩu giáo mà còn bằng thân giáo và ý giáo nữa. Nhìn mấy chú điệu mới vào chùa quét lá vào mỗi buối sáng, tôi lại nhớ lại hình ảnh của mình ngày trước và câu nói giản dị, đầy ý nghĩa của Thầy lại vang vọng trong tôi: “Hãy quét lá đi con!”.

Ngô Trung.

Thông tin node

Node title gốcHãy Quét Lá Đi Con!
Title đang dùngHãy Quét Lá Đi Con!
Comment0
TNID0
Translate0
Image URIuploads/news/news/thumb/ac927d8581de6dc947997ae0a05e8374hình.jpg
Image URL

Tất cả field Drupal của nội dung này

body

language und
delta 0
body_value <p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">Quẩy ba l&ocirc; tr&ecirc;n vai, t&ocirc;i lướt qua những ng&ocirc;i ch&ugrave;a, nơi v&ugrave;ng đất S&agrave;i G&ograve;n ồn &agrave;o, n&aacute;o nhiệt, hấp tấp hối hả đến ch&oacute;ng mặt. T&ocirc;i dừng ch&acirc;n lại một ng&ocirc;i ch&ugrave;a gần quốc lộ 1A, vừa bước v&agrave;o cổng ch&ugrave;a như cảm nhận hai khung trời c&aacute;ch biệt. Một b&ecirc;n th&igrave; x&ocirc; bồ, tấp nập, b&ecirc;n kia th&igrave; y&ecirc;n ả, trầm lặng đến lạ kỳ. Những bước ch&acirc;n của t&ocirc;i như bước v&agrave;o ng&ocirc;i cổ tự trầm mặt, uy nghi&ecirc;m, như đi v&agrave;o một ng&ocirc;i gi&agrave; lam v&ugrave;ng sơn cước, sau n&agrave;y mới biết ng&ocirc;i ch&ugrave;a chỉ x&acirc;y dựng lại c&aacute;ch đ&acirc;y v&agrave;i năm. Trong t&acirc;m thầm nghĩ: &ldquo;Ở th&agrave;nh phố n&agrave;y m&agrave; c&oacute; ng&ocirc;i ch&ugrave;a đẹp đến thế!&rdquo;. Vừa đi, vừa h&iacute;t thở kh&ocirc;ng kh&iacute; trong l&agrave;nh, m&aacute;t mẻ vừa thưởng l&atilde;m cảnh đẹp. Nắng v&agrave;ng, m&acirc;y tr&ocirc;i ... nh&igrave;n cảnh vật người ta như nh&igrave;n thấy những giấc mơ của m&igrave;nh cũng đang tr&ocirc;i. Đ&ocirc;i khi c&oacute; những c&aacute;nh bướm trắng nhỏ mỏi c&aacute;nh đ&aacute;p xuống đ&aacute;m b&egrave;o xanh, để m&igrave;nh tr&ocirc;i đi tr&ecirc;n mặt nước l&oacute;ng l&agrave;nh &aacute;nh v&agrave;ng của mặt trời vừa mới mọc</span><span style="font-size: 18pt; font-family: Georgia, serif; color: #222222;">.</span><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">Những tảng đ&aacute; to đẹp, với nhiều h&igrave;nh dạng kh&aacute;c nhau đứng khoe m&igrave;nh trước gi&oacute;, khung cảnh thật lặng y&ecirc;n như cảnh thiền chốn th&acirc;m sơn.</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">Bước v&agrave;o nội viện, một tảng đ&aacute; đề ba chữ thật ấn tượng &ldquo;Thất V&ocirc; Sự&rdquo;. T&ocirc;i bắt gặp h&igrave;nh ảnh một vị Thầy đang nh&agrave;n nh&atilde;, thảnh thơi uống từng ngụm tr&agrave;. Trong l&ograve;ng t&ocirc;i tự nghĩ: &ldquo;C&aacute;ch uống tr&agrave; của Thầy thật lạ, ngo&agrave;i đời m&igrave;nh đ&acirc;u bắt gặp h&igrave;nh ảnh n&agrave;y bao giờ, cứ đưa v&ocirc; miệng l&agrave; n&oacute;c tới, l&agrave;m &ldquo;c&aacute;i ực&rdquo; l&agrave; xong. C&ograve;n đằng n&agrave;y, Thầy cầm ch&eacute;n tr&agrave; thật thận trọng, từ tốn như &yacute; thức được từng cử chỉ của m&igrave;nh vậy, uống từng ngụm một, sau đ&oacute; nhắm mắt lại, m&agrave; kh&ocirc;ng biết Thầy nhắm mắt lại để l&agrave;m g&igrave; nhỉ?&rdquo;. T&ocirc;i ngậm ngừng do dự kh&ocirc;ng muốn ph&aacute; tan kh&ocirc;ng gian y&ecirc;n lặng, nhưng d&ugrave; muốn hay kh&ocirc;ng cũng l&agrave;m, v&igrave; mục đ&iacute;ch đến đ&acirc;y của t&ocirc;i l&agrave; để gặp Thầy. Chấp tay lại, t&ocirc;i thưa: &ldquo;M&ocirc; Phật, thưa Thầy&rdquo;. Đ&ocirc;i mắt từ từ mở ra, Thầy hỏi: &ldquo; C&oacute; g&igrave; kh&ocirc;ng ch&uacute;?&rdquo;.</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">&ldquo;Dạ, thưa Thầy, con muốn xin Thầy cho con ở lại đ&acirc;y tập sự xuất gia.&rdquo;</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">Thầy cười, n&oacute;i: &ldquo;Xuất gia khổ lắm, ăn chay r&aacute;t ruột, cạo đầy r&aacute;t da, con chịu được kh&ocirc;ng?&rdquo;. Nghe Thầy n&oacute;i vậy, trong l&ograve;ng nghĩ: &ldquo;Sao Thầy n&oacute;i vậy ta, cạo đầu r&aacute;t da th&igrave; m&igrave;nh chưa biết, chứ ăn chay m&igrave;nh vẫn ăn ho&agrave;i m&agrave;, đ&acirc;u thấy r&aacute;t ruột g&igrave; đ&acirc;u&rdquo;. Sau n&agrave;y ngẫm lại t&ocirc;i mới nghiệm ra c&acirc;u n&oacute;i ấy của Thầy. Thật sự người tu l&agrave; đi ngược với d&ograve;ng đời, loại bỏ dần tập kh&iacute; của thế tục, h&agrave;ng ng&agrave;y phải ch&agrave; x&aacute;t cọ rửa c&aacute;c bợn nhơn trong t&acirc;m m&igrave;nh ra, c&agrave;ng rửa c&agrave;ng s&aacute;ng c&agrave;ng ch&agrave; c&agrave;ng sạch, để th&acirc;n t&acirc;m trở n&ecirc;n thanh tịnh.</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">Thế l&agrave; t&ocirc;i cũng được Thầy nhận v&agrave;o tập sự, thời gian tập sự thật nhiều kỷ niệm. Ở ngo&agrave;i đời chỉ biết ăn rồi đi học, học xong rồi đi l&agrave;m, chẳng biết nấu nướng g&igrave; r&aacute;o trọi. Thế m&agrave; v&agrave;o Tu viện Kh&aacute;nh An, ai cũng c&oacute; lịch nấu ăn, chấp t&aacute;c. Lần đầu ti&ecirc;n xuống bếp nấu cho mấy chục người ăn, t&ocirc;i ph&aacute;t cho&aacute;ng, trong t&acirc;m nghĩ: &ldquo;N&agrave;o giờ c&oacute; biết nấu ăn đ&acirc;u, l&agrave;m sao nấu b&acirc;y giờ, m&agrave; nấu cả mấy chục người ăn nữa chứ, kh&ocirc;ng biết nấu rồi c&oacute; ai ăn nổi kh&ocirc;ng, m&igrave;nh nấu m&igrave;nh ăn c&ograve;n kh&ocirc;ng nổi nữa m&agrave;&rdquo;. Thế m&agrave;, nấu riết th&agrave;nh ngon, c&agrave;ng nấu c&agrave;ng thiện xảo, l&ecirc;n tay nghề, thỉnh thoảng mấy huynh đệ n&oacute;i vui &ldquo;Kh&aacute;nh An đ&uacute;ng l&agrave; nơi đ&agrave;o tạo đầu bếp thứ thiệt&rdquo;. B&acirc;y giờ nghĩ lại, kh&ocirc;ng ngờ m&igrave;nh lại biết nấu ăn.&nbsp;</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"><br /></span></span></p>
<p><img src="/uploads/images/2016/IMG_7599.JPG" alt="IMG 7599" /></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">Thời l&agrave;m điệu, s&aacute;ng n&agrave;o t&ocirc;i cũng cầm chổi qu&eacute;t l&aacute;. Nhưng thỉnh thoảng tập kh&iacute; ngủ nướng vẫn c&ograve;n, c&ocirc;ng phu s&aacute;ng xuống lại nằm ngủ một giấc, thế l&agrave; trời s&aacute;ng trưng m&agrave; t&ocirc;i vẫn chưa qu&eacute;t s&acirc;n. Thầy t&ocirc;i nhắc kh&eacute;o: &ldquo;Khi một người mới thức dậy, việc đầu ti&ecirc;n l&agrave; phải rửa mặt, kh&ocirc;ng thể để c&aacute;i mặt mớ ngủ đ&oacute; đi l&agrave;m việc kh&aacute;c được. Cũng vậy, s&acirc;n ch&ugrave;a l&agrave; diện mạo của thiền m&ocirc;n, kh&ocirc;ng thể để s&acirc;n ch&ugrave;a nhơ bẩn m&agrave; c&oacute; thể tụng kinh, lễ b&aacute;i gọi l&agrave; tu. Thủa ở Vĩnh Nghi&ecirc;m, Thầy cũng qu&eacute;t s&acirc;n ch&ugrave;a, cố H&ograve;a thượng Thanh Kiểm c&ograve;n dạy Thầy s&acirc;n ch&ugrave;a phải sạch trước khi &ldquo;minh tướng xuất&rdquo; (mặt trời mọc). Hồi đ&oacute;, kh&ocirc;ng chỉ qu&eacute;t s&acirc;n, Thầy c&ograve;n &ldquo;đảm tr&aacute;ch&rdquo; mười mấy nh&agrave; vệ sinh của ch&ugrave;a nữa, nh&agrave; vệ sinh tập thể th&igrave; con biết rồi đấy. Phải l&agrave;m từ những việc nhỏ nhặt nhất, đ&oacute; l&agrave; tu, đ&oacute; l&agrave; trui luyện t&acirc;m m&igrave;nh, chớ c&oacute; khinh suất. Tất cả những c&aacute;i lớn nhất đều bắt đầu từ những c&aacute;i nhỏ nhất. Những c&aacute;i lớn đều được tạo ra từ những c&aacute;i nhỏ. Kh&ocirc;ng c&oacute; g&igrave; l&agrave; nhỏ trong mắt của người th&agrave;nh đạt, nhất l&agrave; người tu&rdquo;. Lời nhắc nhở thấm th&iacute;a qu&aacute;, kể từ đ&oacute; t&ocirc;i kh&ocirc;ng bao giờ để s&acirc;n ngập r&aacute;c trước khi minh tướng xuất.</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">C&oacute; một lần, t&ocirc;i cũng cầm chổi qu&eacute;t l&aacute;. Qu&eacute;t xong hết một l&aacute;t sau Thầy k&ecirc;u t&ocirc;i lại hỏi: &ldquo;Sao con kh&ocirc;ng qu&eacute;t l&aacute;?&rdquo;. T&ocirc;i trả lời: &ldquo;M&ocirc; Phật! Bạch sư phụ, con đ&atilde; qu&eacute;t rồi ạ&rdquo;.</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">Thầy n&oacute;i: &ldquo;Con đ&atilde; qu&eacute;t rồi sao l&aacute; c&acirc;y thị vẫn c&ograve;n đầy thế n&agrave;y, qu&eacute;t lại đi con&rdquo;. Thế l&agrave; phải cầm chổi qu&eacute;t lại, trong l&ograve;ng bực m&igrave;nh với c&acirc;y thị: &ldquo;Phải chi nh&agrave; mi rụng hết l&aacute; cho rồi, để ta qu&eacute;t một lần cho xong, ng&agrave;y n&agrave;o cũng qu&eacute;t, phiền ta qu&aacute;.&rdquo; Giờ ngẫm lại hồi đ&oacute;, thấy m&igrave;nh sao trẻ n&iacute;t qu&aacute; v&agrave; tức cười qu&aacute;. C&acirc;y rụng hết l&aacute; sao n&oacute; sống được. C&oacute; lẽ, Thầy t&ocirc;i cũng biết t&ocirc;i đ&atilde; qu&eacute;t rồi, nhưng l&aacute; rụng nhiều, Thầy muốn t&ocirc;i qu&eacute;t lại. Hơn hết, Thầy muốn dạy t&ocirc;i b&agrave;i về qu&eacute;t l&aacute;, h&atilde;y lu&ocirc;n lu&ocirc;n ch&aacute;nh niệm, lu&ocirc;n canh ph&ograve;ng t&acirc;m m&igrave;nh, qu&eacute;t sạch mọi phiền n&atilde;o, đừng để nhiễm &ocirc; len lỏi v&agrave;o t&acirc;m m&igrave;nh d&ugrave; l&agrave; nhỏ nhất.</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">Cuộc sống của ch&uacute;ng ta kh&aacute;c n&agrave;o hơi thở ra v&agrave;o, giống như l&aacute; sinh ra rồi rụng xuống. Khi hiểu được b&agrave;i học qu&eacute;t l&aacute;, b&agrave;i học l&aacute; rụng, ch&uacute;ng ta c&oacute; thể qu&eacute;t sạch lối đi hằng ng&agrave;y v&agrave; gặt h&aacute;i hạnh ph&uacute;c lớn lao trong cuộc sống ph&ugrave; du biến đổi n&agrave;y.</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">Năm năm tu học, giờ đ&acirc;y t&ocirc;i đ&atilde; thọ giới lớn, một quảng đường tu học kh&ocirc;ng d&agrave;i nhưng nhiều kỷ niệm, nhiều b&agrave;i học qu&iacute; gi&aacute; m&agrave; Thầy đ&atilde; dạy. Lời dạy đ&oacute; kh&ocirc;ng chỉ bằng khẩu gi&aacute;o m&agrave; c&ograve;n bằng th&acirc;n gi&aacute;o v&agrave; &yacute; gi&aacute;o nữa. Nh&igrave;n mấy ch&uacute; điệu mới v&agrave;o ch&ugrave;a qu&eacute;t l&aacute; v&agrave;o mỗi buối s&aacute;ng, t&ocirc;i lại nhớ lại h&igrave;nh ảnh của m&igrave;nh ng&agrave;y trước v&agrave; c&acirc;u n&oacute;i giản dị, đầy &yacute; nghĩa của Thầy lại vang vọng trong t&ocirc;i: &ldquo;H&atilde;y qu&eacute;t l&aacute; đi con!&rdquo;.</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;"></span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
<p style="margin-top: 0cm; margin-right: 0cm; margin-bottom: 0.0001pt; text-align: justify; background: white; orphans: 2; widows: 2; word-spacing: 0px;"><span style="font-family: arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-size: 18pt; color: #222222;">Ng&ocirc; Trung.</span><span style="font-size: 10.5pt; color: #222222;"></span></span></p>
body_summary
body_format full_html

field_danh_muc

language und
delta 0
field_danh_muc_tid 13

field_summary

language und
delta 0
field_summary_value Có cánh bướm muốn vượt lên trang điểm Vườn Trời. Nó không đủ sức leo qua một dảy mây. Nhưng chí nguyện cao cả đã làm sao động vườn hương. Cũng vậy, chí nguyện cao cả thầm lặng trong trái tim ta, dù một thoáng cũng dao động với vô cùng. Huống chi chí nguyện đó đã kết lại như ngọc trai dưới biển.
field_summary_format plain_text

field_thumbnail

language und
delta 0
field_thumbnail_fid uploads/news/news/thumb/ac927d8581de6dc947997ae0a05e8374hình.jpg (uploads/news/news/thumb/ac927d8581de6dc947997ae0a05e8374hình.jpg)
field_thumbnail_alt Hãy Quét Lá Đi Con!
field_thumbnail_title Hãy Quét Lá Đi Con!
field_thumbnail_width 276
field_thumbnail_height 183

field_weight

language und
delta 0
field_weight_value -20

title_field

language und
delta 0
title_field_value Hãy Quét Lá Đi Con!
title_field_format