← Quay lại danh sách
Không có ảnh đại diện

Ta Về

NID: 1938 VID: 1500 Type: article Loại: Bài viết Status: 1 UID: 2 Slug: 1938-ta-ve Language: und Created: 2020-02-22 05:00:59 Updated: 2025-06-03 21:12:47 Promote: 0 Sticky: 0

Mô tả đầy đủ

Ta về gõ nhịp miên man

Mùa thu năm đó

Úa vàng lối xưa…

Ngập ngừng

Trời chợt cơn mưa

Lá rơi nhịp lá – người thưa bước người…

Hành trình của nhân kiếp đơn thuần chỉ là sự hiện hữu chuyển tiếp nhau về mặt hình thái và ý niệm. Như con ve đến kì phải lột xác, như cây trái đúng thời lại sum xuê, suy cho cùng, đó cũng chỉ là một sự vận hành cô đơn và trơ trọi. Cho đến khi, trong hành trình đơn độc đó, con người và vạn vật tình cờ gặp gỡ nhau như những giao thoa của nhận thức. Từ đó, con người có bè bạn, thân nhân, vạn vật có ngàn hoa vạn thảo, kết nối và biểu hiện đơn thuần cùng nhau giữa kiếp sống này. Cũng có thể nói đó là mối nhân duyên sâu nặng vậy.

Nhưng duyên hợp rồi tan, hoa nở rồi tàn, nước chảy đến bao năm có thể làm trơ mòn ghềnh đá. Vậy thì có gì trên cuộc đời là thường hữu đâu…. Có chăng đó chỉ là những mảnh ghép tạm, cho người và cho vật, cho hữu và cho vô… và cho “Mùa thu năm đó úa vàng lối xưa…”.

Như lá vàng mùa thu rơi theo nhịp gió, như đường thưa bước người khi trời đổ cơn mưa. Sống ở đời, trải qua bốn mùa xuân – hạ – thu – đông, trải qua bể dâu mấy mùa mưa nắng, căn bản con người cũng phải sống như cuộc đời của nó…. Như chính con đường đó, dù đông người hay thưa bóng nào có gì quan trọng đâu, con đường đơn thuần chỉ là nơi cho dòng nhân hữu qua lại… Chính ta cũng từ nhân hữu để đi về riêng bóng một mình, “Lá rơi nhịp lá – người thưa bước người”; đến cuối cùng, chỉ một mình ta đi về như chính ta một mình khi đến… với cuộc sống này…

Trung Nhân

Thông tin node

Node title gốcTa Về
Title đang dùngTa Về
Comment0
TNID0
Translate0
Image URI
Image URL

Tất cả field Drupal của nội dung này

body

language und
delta 0
body_value <p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><span style="font-size:16.0pt;line-height:150%;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,&quot;serif&quot;">Ta
về gõ nhịp miên man<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><span style="font-size:16.0pt;line-height:150%;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,&quot;serif&quot;">Mùa
thu năm đó<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><span style="font-size:16.0pt;line-height:150%;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,&quot;serif&quot;">Úa
vàng lối xưa…<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><span style="font-size:16.0pt;line-height:150%;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,&quot;serif&quot;">Ngập
ngừng<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><span style="font-size:16.0pt;line-height:150%;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,&quot;serif&quot;">Trời
chợt cơn mưa<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><span style="font-size:16.0pt;line-height:150%;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,&quot;serif&quot;">Lá
rơi nhịp lá – người thưa bước người…<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><span style="font-size:16.0pt;line-height:150%;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,&quot;serif&quot;">Hành
trình của nhân kiếp đơn thuần chỉ là sự hiện hữu chuyển tiếp nhau về mặt hình
thái và ý niệm. Như con ve đến kì phải lột xác, như cây trái đúng thời lại sum
xuê, suy cho cùng, đó cũng chỉ là một sự vận hành cô đơn và trơ trọi. Cho đến
khi, trong hành trình đơn độc đó, con người và vạn vật tình cờ gặp gỡ nhau như
những giao thoa của nhận thức. Từ đó, con người có bè bạn, thân nhân, vạn vật
có ngàn hoa vạn thảo, kết nối và biểu hiện đơn thuần cùng nhau giữa kiếp sống
này. Cũng có thể nói đó là mối nhân duyên sâu nặng vậy. <o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><span style="font-size:16.0pt;line-height:150%;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,&quot;serif&quot;">Nhưng
duyên hợp rồi tan, hoa nở rồi tàn, nước chảy đến bao năm có thể làm trơ mòn ghềnh
đá. Vậy thì có gì trên cuộc đời là thường hữu đâu…. Có chăng đó chỉ là những mảnh
ghép tạm, cho người và cho vật, cho hữu và cho vô… và cho “Mùa thu năm đó úa
vàng lối xưa…”.<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><span style="font-size:16.0pt;line-height:150%;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,&quot;serif&quot;">Như
lá vàng mùa thu rơi theo nhịp gió, như đường thưa bước người khi trời đổ cơn
mưa. Sống ở đời, trải qua bốn mùa xuân – hạ – thu – đông, trải qua bể dâu mấy
mùa mưa nắng, căn bản con người cũng phải sống như cuộc đời của nó…. Như chính
con đường đó, dù đông người hay thưa bóng nào có gì quan trọng đâu, con đường
đơn thuần chỉ là nơi cho dòng nhân hữu qua lại… Chính ta cũng từ nhân hữu để đi
về riêng bóng một mình, “Lá rơi nhịp lá – người thưa bước người”; đến cuối
cùng, chỉ một mình ta đi về như chính ta một mình khi đến… với cuộc sống này… </span></p><p class="MsoNormal" style="text-align:justify;line-height:150%"><span style="font-size:16.0pt;line-height:150%;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,&quot;serif&quot;">Trung Nhân</span></p>
body_summary
body_format full_html

field_danh_muc

language und
delta 0
field_danh_muc_tid 13

field_summary

language und
delta 0
field_summary_value
field_summary_format plain_text

field_weight

language und
delta 0
field_weight_value -20

title_field

language und
delta 0
title_field_value Ta Về
title_field_format