← Quay lại danh sách
Không có ảnh đại diện

Lá thư Vu Lan kính gửi mẹ!

NID: 2104 VID: 1656 Type: article Loại: Bài viết Status: 1 UID: 2 Slug: 2104-la-thu-vu-lan-kinh-gui-me Language: und Created: 2020-08-27 10:46:56 Updated: 2025-06-03 21:47:52 Promote: 0 Sticky: 0

Mô tả đầy đủ



Những thập niên 1980, Mẹ làm việc ở một công ty ngoại thương. Thời buổi đời sống còn nhiều khó khăn, mẹ thường nhận lạc (đậu phộng) về bóc để có thêm thu nhập. Con nhớ lúc đó còn rất nhỏ, chỉ 8 - 9 tuổi gì đó, cũng được phân nhiệm vụ bóc lạc. Tay còn yếu ớt nên bóc không được bao nhiêu. Vì vậy đến bữa phải lo nấu cơm cho cả nhà. Lúc đầu còn phân chia rửa bát,  dọn dẹp nhà cửa với anh trai, mà bữa nào cũng cãi vã. Giờ mới hiểu vì sao các con của con cũng y như vậy, hoy…kệ ih - trẻ con mà. Ngày nào cũng bị ... “khủng bố” tinh thần vì chuyện cãi vã của hai anh em, thế là bố bực, ra quyết định, từ nay con gái phải làm hết mọi việc nhà. Hậm hực mà vẫn phải chấp nhận.

 

Thủa ấy, hay bị mẹ la mắng. Ngày nào cũng vậy, con phải làm tất cả mọi công việc trong nhà như nấu cơm, rửa bát, quét nhà, quét sân, giặt quần áo, tắm cho lợn mẹ, lợn con... Hôm nào, chẳng may bị quên cất rổ củ cải phơi tít trên giàn mướp hay vô tâm vì một cái gì đó thì thế nào cũng bị mẹ .... ca cải lương. Đi học về để vội cái nón trên bàn chưa kịp cất hay không làm được bài tập, quên một góc sân chưa quét .... thì mẹ cứ thế mà ... “nhả ngọc phun châu”. 

Các bạn rủ đi chơi không mấy khi con được theo chúng, vì phải ở nhà làm việc. Bị mẹ mắng nhiều quá, nhiều lúc con tủi thân lắm, mỗi lần bị mắng vậy đều thấy oan ức, vì chuyện nhỏ nhặt mà mẹ cho là to tát, còn không được nói lại một lời thanh minh nào. Con đã có lúc giận mẹ, không nói chuyện với mẹ cả nhiều ngày.

 

Còn bố thì khác, bố hay nuông chiều con, nên ngày nào cũng mong đến giờ bố đi làm về. Con  hay chào bố bằng cách, mỗi khi nghe tiếng xe đạp bố lạch cạch ngoài cổng là con chạy nấp vào cánh cửa, hoặc nấp ở đầu hiên và ú oà để làm bố...giật mình, rồi...hai bố con cùng cười. Bố luôn phấn đấu làm việc, con thì lớn dần theo năm tháng, chức vụ của bố cũng thăng tiến dần lên. Tuy  bố là người có địa vị trong xã hội, tính tình bố rất điềm đạm, hoà nhã, vui vẻ, nhất là mỗi lần bố về quê thăm ông bà. Về đến đầu làng là cả họ đã vui mừng, ai cũng quý mến. 

 

Con lớn lên trong gia đình cũng được gọi là...danh giá ở... một làng quê. Cuộc sống mà nhiều người mơ ước có được. Nhưng với con, con thấy mình vẫn phải sống, phải ăn, mặc, ngủ nghỉ, cả nhà mình vẫn làm việc như bao nhiêu người bình thường khác, cùng là con người mà. 

Sống trong một gia đình trung lưu, có được sự giáo dục khá nghiêm, bố mẹ luôn trau dồi cho các con được trưởng thành bằng phẩm chất đạo đức. Những câu nói quen thuộc như “có Đức mặc sức mà ăn”, hay “Đức năng thắng số” ... chúng con đã nằm lòng từ tấm bé. Vậy nên khi lớn lên, bước ra ngoài xã hội, va chạm với cuộc đời, con không bao giờ bị mờ mắt bởi danh vọng, địa vị và tiền  bạc. 

 

Sau này, khi trưởng thành, con mới thấm thía rằng, hồi đó mẹ hay làm khó con như vậy cũng chỉ vì mẹ muốn con tốt hơn, chín chắn hơn, “Bánh đẹp nhờ khuôn, bánh thơm nhờ nướng”. Nhờ mẹ khắt khe thế nên mới có con ngày hôm nay, biết lo cho bản thân, biết chăm sóc cho gia đình, biết khiêm cung, nhẫn nhịn. 

Con may mắn biết đến Đạo Phật, được thực tập giáo pháp của Đức Thế Tôn ngang qua những lời giảng của quí thầy. Con vô cùng hạnh phúc. Những lúc tĩnh tâm, quán chiếu, con thấy mẹ chính là sợi dây vô hình kết nối con đến gần tổ tiên huyết thống, các bậc Thầy tổ là sợi dây vô hình kết nối con đến  gần chư Phật, chư Bồ tát hơn. Cũng “nhờ” ít được đi chơi những ngày xưa mà nay con mới dễ thực tập để ngồi yên, con dễ thực tập sống một mình khi không có việc gì cần thiết. Đức Phật dạy phải biết nhẫn nhịn, không phải dễ dàng học được hạnh nhẫn, nhưng chữ nhẫn đã có trong con từ lúc còn ở trong vòng tay của mẹ. Trên bước đường đi kiếm tìm hạnh phúc đích thực, có nhiều lúc con gặp chướng duyên, nhờ có chữ nhẫn mà con vượt đã qua được và vững vàng hơn trong nhiều tình huống. 

 

Nhân mùa Vu Lan về, con thấy mình thật hạnh phúc khi còn được cài trên ngực bông hồng màu đỏ, để biết rằng mình còn có mẹ, có cha. Mẹ ơi, con là đứa ít nói, lại khó bộc lộ cảm xúc của mình, con chưa một lần nói được tiếng...yêu mẹ. 

 

Con biết ơn Phật, biết ơn Thầy tổ, vì khi con đến với đạo Phật, con mới cảm nhận sâu sắc hơn những ân tình của mẹ. 

Mẹ cho con được nói lời cảm ơn từ sâu thẳm trái tim con. Cảm ơn vì bố mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng con, cảm ơn vì con được làm con của bố mẹ.

 

Praha, Vu Lan 2564, 23.08.2020 

Kim Lee

 



Thông tin node

Node title gốcLá thư Vu Lan kính gửi mẹ!
Title đang dùngLá thư Vu Lan kính gửi mẹ!
Comment0
TNID0
Translate0
Image URIsystem/upload_images/images/000/004/230/original/thu-gui-me-mua-vu-lan.jpg
Image URL

Tất cả field Drupal của nội dung này

body

language und
delta 0
body_value <p><br></p><p><img src="/system/upload_images/images/000/004/230/original/thu-gui-me-mua-vu-lan.jpg?1598525175" style="width: 100%;"></p><p><br></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Những thập niên 1980, Mẹ làm việc ở một
công ty ngoại thương. Thời buổi đời sống còn nhiều khó khăn, mẹ thường nhận lạc
(đậu phộng) về bóc để có thêm thu nhập. Con nhớ lúc đó còn rất nhỏ, chỉ 8 - 9
tuổi gì đó, cũng được phân nhiệm vụ bóc lạc. Tay còn yếu ớt nên bóc không được
bao nhiêu. Vì vậy đến bữa phải lo nấu cơm cho cả nhà. Lúc đầu còn phân chia rửa
bát,&nbsp;&nbsp;dọn dẹp nhà cửa với anh trai, mà bữa nào cũng cãi vã. Giờ mới
hiểu vì sao các con của con cũng y như vậy, hoy…kệ ih - trẻ con mà. Ngày nào
cũng bị ... “khủng bố” tinh thần vì chuyện cãi vã của hai anh em, thế là bố
bực, ra quyết định, từ nay con gái phải làm hết mọi việc nhà. Hậm hực mà vẫn
phải chấp nhận.<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal; min-height: 25.1px;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><o:p>&nbsp;</o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Thủa ấy, hay bị
mẹ la mắng. Ngày nào cũng vậy, con phải làm tất cả mọi công việc trong nhà như
nấu cơm, rửa bát, quét nhà, quét sân, giặt quần áo, tắm cho lợn mẹ, lợn con...
Hôm nào, chẳng may bị quên cất rổ củ cải phơi tít trên giàn mướp hay vô tâm vì
một cái gì đó thì thế nào cũng bị mẹ .... ca cải lương. Đi học về để vội cái
nón trên bàn chưa kịp cất hay không làm được bài tập, quên một góc sân chưa
quét .... thì mẹ cứ thế mà ... “nhả ngọc phun châu”.&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Các bạn rủ đi
chơi không mấy khi con được theo chúng, vì phải ở nhà làm việc. Bị mẹ mắng
nhiều quá, nhiều lúc con tủi thân lắm, mỗi lần bị mắng vậy đều thấy oan ức, vì
chuyện nhỏ nhặt mà mẹ cho là to tát, còn không được nói lại một lời thanh minh
nào. Con đã có lúc giận mẹ, không nói chuyện với mẹ cả nhiều ngày.<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal; min-height: 25.1px;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><o:p>&nbsp;</o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Còn bố thì khác,
bố hay nuông chiều con, nên ngày nào cũng mong đến giờ bố đi làm về.
Con&nbsp;&nbsp;hay chào bố bằng cách, mỗi khi nghe tiếng xe đạp bố lạch cạch
ngoài cổng là con chạy nấp vào cánh cửa, hoặc nấp ở đầu hiên và ú oà để làm
bố...giật mình, rồi...hai bố con cùng cười. Bố luôn phấn đấu làm việc, con thì
lớn dần theo năm tháng, chức vụ của bố cũng thăng tiến dần lên.
Tuy&nbsp;&nbsp;bố là người có địa vị trong xã hội, tính tình bố rất điềm đạm,
hoà nhã, vui vẻ, nhất là mỗi lần bố về quê thăm ông bà. Về đến đầu làng là cả
họ đã vui mừng, ai cũng quý mến.&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal; min-height: 25.1px;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><o:p>&nbsp;</o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Con lớn lên
trong gia đình cũng được gọi là...danh giá ở... một làng quê. Cuộc sống mà
nhiều người mơ ước có được. Nhưng với con, con thấy mình vẫn phải sống, phải
ăn, mặc, ngủ nghỉ, cả nhà mình vẫn làm việc như bao nhiêu người bình thường
khác, cùng là con người mà.&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Sống trong một
gia đình trung lưu, có được sự giáo dục khá nghiêm, bố mẹ luôn trau dồi cho các
con được trưởng thành bằng phẩm chất đạo đức. Những câu nói quen thuộc như “có
Đức mặc sức mà ăn”, hay “Đức năng thắng số” ... chúng con đã nằm lòng từ tấm
bé. Vậy nên khi lớn lên, bước ra ngoài xã hội, va chạm với cuộc đời, con không
bao giờ bị mờ mắt bởi danh vọng, địa vị và tiền&nbsp;&nbsp;bạc.&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal; min-height: 25.1px;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><o:p>&nbsp;</o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Sau này, khi
trưởng thành, con mới thấm thía rằng, hồi đó mẹ hay làm khó con như vậy cũng
chỉ vì mẹ muốn con tốt hơn, chín chắn hơn, “Bánh đẹp nhờ khuôn, bánh thơm nhờ
nướng”. Nhờ mẹ khắt khe thế nên mới có con ngày hôm nay, biết lo cho bản thân,
biết chăm sóc cho gia đình, biết khiêm cung, nhẫn nhịn.&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Con may mắn biết
đến Đạo Phật, được thực tập giáo pháp của Đức Thế Tôn ngang qua những lời giảng
của quí thầy. Con vô cùng hạnh phúc. Những lúc tĩnh tâm, quán chiếu, con thấy
mẹ chính là sợi dây vô hình kết nối con đến gần tổ tiên huyết thống, các bậc
Thầy tổ là sợi dây vô hình kết nối con đến&nbsp;&nbsp;gần chư Phật, chư Bồ tát
hơn. Cũng “nhờ” ít được đi chơi những ngày xưa mà nay con mới dễ thực tập để
ngồi yên, con dễ thực tập sống một mình khi không có việc gì cần thiết. Đức
Phật dạy phải biết nhẫn nhịn, không phải dễ dàng học được hạnh nhẫn, nhưng chữ
nhẫn đã có trong con từ lúc còn ở trong vòng tay của mẹ. Trên bước đường đi
kiếm tìm hạnh phúc đích thực, có nhiều lúc con gặp chướng duyên, nhờ có chữ
nhẫn mà con vượt đã qua được và vững vàng hơn trong nhiều tình huống.&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal; min-height: 25.1px;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><o:p>&nbsp;</o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Nhân mùa Vu Lan
về, con thấy mình thật hạnh phúc khi còn được cài trên ngực bông hồng màu đỏ,
để biết rằng mình còn có mẹ, có cha. Mẹ ơi, con là đứa ít nói, lại khó bộc lộ
cảm xúc của mình, con chưa một lần nói được tiếng...yêu mẹ.&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal; min-height: 25.1px;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><o:p>&nbsp;</o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Con biết ơn
Phật, biết ơn Thầy tổ, vì khi con đến với đạo Phật, con mới cảm nhận sâu sắc
hơn những ân tình của mẹ.&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Mẹ cho con được
nói lời cảm ơn từ sâu thẳm trái tim con. Cảm ơn vì bố mẹ đã sinh ra và nuôi
dưỡng con, cảm ơn vì con được làm con của bố mẹ.<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal; min-height: 25.1px;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><o:p>&nbsp;</o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Praha,&nbsp;Vu
Lan 2564, 23.08.2020&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; font-stretch: normal;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Kim Lee<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0cm 0cm 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><o:p>&nbsp;</o:p></span></p><p><br></p><p><br></p>
body_summary
body_format full_html

field_danh_muc

language und
delta 0
field_danh_muc_tid 13

field_summary

language und
delta 0
field_summary_value Con được sinh ra trong gia đình có hai anh trai. Con là con gái út. Anh thứ hai ở với ông bà nội từ nhỏ. Không phải vì bố mẹ không có điều kiện để nuôi mà vì ở cùng ông bà cho vui cửa, vui nhà.
field_summary_format plain_text

field_thumbnail

language und
delta 0
field_thumbnail_fid system/upload_images/images/000/004/230/original/thu-gui-me-mua-vu-lan.jpg (system/upload_images/images/000/004/230/original/thu-gui-me-mua-vu-lan.jpg)
field_thumbnail_alt Lá thư Vu Lan kính gửi mẹ!
field_thumbnail_title Lá thư Vu Lan kính gửi mẹ!
field_thumbnail_width 580
field_thumbnail_height 326

field_weight

language und
delta 0
field_weight_value -20

title_field

language und
delta 0
title_field_value Lá thư Vu Lan kính gửi mẹ!
title_field_format