← Quay lại danh sách
Không có ảnh đại diện

Thân Chiều Tâm Vẫn Bình Minh

NID: 2211 VID: 1759 Type: article Loại: Bài viết Status: 1 UID: 2 Slug: tin-tuc/2211-than-chieu-tam-van-binh-minh Language: und Created: 2021-02-03 14:07:53 Updated: 2025-06-03 21:48:25 Promote: 0 Sticky: 0

Mô tả đầy đủ

Có lẽ đối với đại chúng, hình ảnh nhập thất của Thầy vốn dĩ thân quen, vượt qua cái cảm xúc buồn ban đầu. Bởi lẽ đại chúng ý thức sự lợi lạc từ việc nhập thất của Thầy. 

 

Lênh đênh làm khách phong trần mãi

Ngày hết quê xa vạn dặm đường.

Câu thiền ngữ của Trần Thái Tông như nhắc nhở chúng ta quay về với quê hương xứ sở của mình, khi nào thật sự đặt chân bước vào quê hương tịnh độ thì mới có được bình an đích thực.

Hạnh phúc không phải là một khái niệm mơ hồ mà mỗi chúng ta có thể chạm tới, thấy rõ ràng trong từng ý niệm sanh khởi. Ngồi yên tu tập, hạ thủ công phu bằng con đường thiền tập giúp chúng ta tăng trưởng công đức, đạo lực phát huy, gạn đục khơi trong, cơ hội tái tạo lại năng lượng tiêu hao đã mất. 

Những lợi ích lớn lao như thế, bằng sự phát nguyện nhập thất của Thầy là một niềm vui lớn cho hàng đệ tử. Nếu đại chúng hoan hỷ thì đằng sau lại là hình ảnh của Sư cô Trung Hậu lại rơm rớm nước mắt lo lắng cho Thầy, những nỗi lo mà một người mẹ vĩ đại nào cũng như thế. 

Khuya sớm nay, ngày giỗ tổ khai sơn Tu viện, Thầy ra dâng hương, lễ tổ, thiền tọa với đại chúng vài chục phút. Xong, Thầy trở lại thất. Tất cả đại chúng đều theo chân thầy,  mời Thầy ngồi lại uống chung trà. Thực chất là muốn ngồi với thầy vài phút không biết tết thầy có ra thất không. Vâng, chỉ vài phút thôi rồi đại chúng cáo lui. Bất chợt tiếng cộp cộp gõ xuống nền, chúng con biết ngay đó là tiếng gậy của cô Trung Hậu đến chào thầy. Nhanh quá, trong tích tắc cô đã bỏ gậy xuống và đảnh lễ thầy. Năm vóc phủ phục mọp sát đất, Đến nổi Thầy cũng không kịp bước tới để nâng Cụ bà. 






Cầm tay đỡ lên, Thế là sư cô ôm lấy thầy mếu máo: “Thầy nhớ giữ sức khỏe, ăn uống đầy đủ nha”. Sư cô nhắn Thầy như vậy, không phải là không có lí do. Vì trong thời gian nhập thất, Thầy không tiếp xúc với ai, tự chăm lo mọi việc, ngay cả khâu ẩm thực cũng tự nấu lấy. Tiếng Sư cô run run làm chúng con ai cũng nghẹn lòng. Ở thế gian Sư cô là người mang nặng đẻ đau để Thầy được biểu hiện, thì trong ngôi nhà giáo pháp, Thầy lại là Người giúp Sư cô dự vào dòng họ Thích của Thế Tôn. Sự tương duyên tuyệt vời này khiến chúng con nhớ lại hình ảnh Di Mẫu Kiều Đàm năm xưa, với đôi chân đài các của một mệnh phụ đã bị rướm máu vì trên đường dài đầy đá sỏi quyết lòng xin  được xuất gia.

Con thấy Thầy như cũng xúc động. Dù mạnh mẽ tới đâu nhưng trước tình thương lớn lao này ai mà chẳng nhấp nháy đôi mắt. 

Đáp lại tình thương lớn đó thầy chỉ nói một câu: “Đã xế chiều, sắp tắt bóng rồi, tinh tấn lên nhé Cô”

Cầm tay đưa Sư cô xuống, con cảm nhận niềm hạnh phúc nơi Cụ bà. Thân dẫu xế chiều nhưng tâm vẫn soi sáng suốt ngày đêm. 

Q. Thức 

 

Thông tin node

Node title gốcThân Chiều Tâm Vẫn Bình Minh
Title đang dùngThân Chiều Tâm Vẫn Bình Minh
Comment0
TNID0
Translate0
Image URIsystem/upload_images/images/000/005/519/original/DSC_0771.jpg
Image URL

Tất cả field Drupal của nội dung này

body

language und
delta 0
body_value <p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Có lẽ đối với đại chúng, hình ảnh nhập
thất của Thầy vốn dĩ thân quen, vượt qua cái cảm xúc buồn ban đầu. Bởi lẽ đại
chúng ý thức sự lợi lạc từ việc nhập thất của Thầy.&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">&nbsp;</span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Lênh đênh làm khách phong trần mãi<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Ngày hết quê xa vạn dặm đường.<br><br><o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Câu thiền ngữ của Trần Thái Tông như
nhắc nhở chúng ta quay về với quê hương xứ sở của mình, khi nào thật sự đặt
chân bước vào quê hương tịnh độ thì mới có được bình an đích thực.<br><br><o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Hạnh phúc không phải là một khái niệm mơ
hồ mà mỗi chúng ta có thể chạm tới, thấy rõ ràng trong từng ý niệm sanh khởi.
Ngồi yên tu tập, hạ thủ công phu bằng con đường thiền tập giúp chúng ta tăng
trưởng công đức, đạo lực phát huy, gạn đục khơi trong, cơ hội tái tạo lại năng
lượng tiêu hao đã mất.&nbsp;<br><br><o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Những lợi ích lớn lao như thế, bằng sự
phát nguyện nhập thất của Thầy là một niềm vui lớn cho hàng đệ tử. Nếu đại chúng
hoan hỷ thì đằng sau lại là hình ảnh của Sư cô Trung Hậu lại rơm rớm nước mắt
lo lắng cho Thầy, những nỗi lo mà một người mẹ vĩ đại nào cũng như thế.&nbsp;<br><br><o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Khuya sớm nay, ngày giỗ tổ khai sơn Tu
viện, Thầy ra dâng hương, lễ tổ, thiền tọa với đại chúng vài chục phút. Xong,
Thầy trở lại thất. Tất cả đại chúng đều theo chân thầy,&nbsp;&nbsp;mời Thầy
ngồi lại uống chung trà. Thực chất là muốn ngồi với thầy vài phút không biết
tết thầy có ra thất không. Vâng, chỉ vài phút thôi rồi đại chúng cáo lui. Bất
chợt tiếng cộp cộp gõ xuống nền, chúng con biết ngay đó là tiếng gậy của cô
Trung Hậu đến chào thầy. Nhanh quá, trong tích tắc cô đã bỏ gậy xuống và đảnh
lễ thầy. Năm vóc phủ phục mọp sát đất, Đến nổi Thầy cũng không kịp bước tới để
nâng Cụ bà.&nbsp;</span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><br></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><img src="/system/upload_images/images/000/005/519/original/DSC_0771.jpg?1612361237" style="width: 1024px;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><br></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><br></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><img src="/system/upload_images/images/000/005/520/original/DSC_0773.jpg?1612361254" style="width: 1024px;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222"><br><br><o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Cầm tay đỡ lên, Thế là sư cô ôm lấy thầy
mếu máo: “Thầy nhớ giữ sức khỏe, ăn uống đầy đủ nha”. Sư cô nhắn Thầy như vậy, không phải là không có lí do. Vì trong thời gian nhập thất, Thầy không tiếp xúc với ai, tự chăm lo mọi việc, ngay cả khâu ẩm thực cũng tự nấu lấy.&nbsp;</span><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Tiếng Sư cô run run làm
chúng con ai cũng nghẹn lòng. Ở thế gian Sư cô là người mang nặng đẻ đau để
Thầy được biểu hiện, thì trong ngôi nhà giáo pháp, Thầy lại là Người giúp Sư cô
dự vào dòng họ Thích của Thế Tôn. Sự tương duyên tuyệt vời này khiến chúng con
nhớ lại hình ảnh Di Mẫu Kiều Đàm năm xưa, với đôi chân đài các của một mệnh phụ
đã bị rướm máu vì trên đường dài đầy đá sỏi quyết lòng xin&nbsp;&nbsp;được xuất
gia.<br><br><o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Con thấy Thầy như cũng xúc động. Dù mạnh
mẽ tới đâu nhưng trước tình thương lớn lao này ai mà chẳng nhấp nháy đôi
mắt.&nbsp;<br><br><o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Đáp lại tình thương lớn đó thầy chỉ nói
một câu: “Đã xế chiều, sắp tắt bóng rồi, tinh tấn lên nhé Cô”<o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Cầm tay đưa Sư cô xuống, con cảm nhận
niềm hạnh phúc nơi Cụ bà. Thân dẫu xế chiều nhưng tâm vẫn soi sáng suốt ngày
đêm.&nbsp;<br><br><o:p></o:p></span></p><p style="margin: 0in 0in 0.0001pt; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;color:#222222">Q. Thức&nbsp;<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt;line-height:107%;font-family:
&quot;Times New Roman&quot;,serif">&nbsp;</span></p>
body_summary
body_format full_html

field_danh_muc

language und
delta 0
field_danh_muc_tid 5

field_summary

language und
delta 0
field_summary_value Ở thế gian Sư cô là người mang nặng đẻ đau để Thầy được biểu hiện, còn trong ngôi nhà giáo pháp, Thầy lại là Người giúp Sư cô dự vào dòng họ Thích của Thế Tôn.
field_summary_format plain_text

field_thumbnail

language und
delta 0
field_thumbnail_fid system/upload_images/images/000/005/519/original/DSC_0771.jpg (system/upload_images/images/000/005/519/original/DSC_0771.jpg)
field_thumbnail_alt Thân Chiều Tâm Vẫn Bình Minh
field_thumbnail_title Thân Chiều Tâm Vẫn Bình Minh
field_thumbnail_width 3008
field_thumbnail_height 2008

field_weight

language und
delta 0
field_weight_value -20

title_field

language und
delta 0
title_field_value Thân Chiều Tâm Vẫn Bình Minh
title_field_format