Cho ngày tháng trôi đi ...
Mô tả đầy đủ
Sau cơn mưa đêm qua, Sài
Gòn lại bừng tỉnh đón nắng vàng giăng trên khắp con đường, ngõ hẻm. Nắng trong
kí ức của mọi người hay bất kỳ ai đó có lẽ đã rất gần gũi. Những tia nắng nhảy
múa trên các tán lá cây luôn là một hình ảnh đẹp khắc khoải trong những kỷ niệm,
trong từng khoảnh khắc hay trong mỗi phút giây ngọt ngào của một ai đó. Nắng
không ướt át, không nhiều kỷ niệm sâu sắc, không lãng mạn và ngọt ngào, không
nhiều xúc cảm như mưa. Thế nhưng nắng đã thổi bùng lên những vẻ đẹp, những sức
sống diệu kỳ trong không gian bao la vô tận. Cứ thế nắng mãi mang thông điệp
yên bình, như gửi đến cõi người những nồng nàn phúc ấm, như đang sửa soạn cho
cuộc hẹn hò với những mùa vàng thấm đẫm mồ hôi và hy vọng.
Thời gian cứ mãi lững lờ trôi
qua và mất đi, biết bao nhiêu ngày nắng đã tắt và thay vào đó bằng những ngày
mưa ẩm ướt, biết bao nhiêu mùa hạ đi qua, cây thay lá và những mầm xanh tiếp tục
vươn lên sự sống. Con người cũng thế, chúng ta đến đây và trở thành một phần của
cuộc sống. Khi ta hài hòa, cuộc sống sẽ hài hòa cùng ta, khi ta dừng lại bao biến
cố nhân sinh cũng từ đó mà dừng theo.
Thật ra, trong suốt cuộc
hành trình của con người trên vũ trụ này, ai cũng phải có hàng ngàn mối quan hệ,
phải trải qua những bất đồng, những va chạm làm tổn thương nhau sâu sắc, có những
người chúng ta chỉ muốn lánh mặt, nghe tới tên của họ là đã thấy “ớn”, thế
nhưng, trái ngược lại, có những người – bản thân họ dù biết hay không – họ luôn
như những đóa hoa, như vầng trăng sáng vằng vặc giữa bầu trời đêm tối, lúc nào
cũng tươi mát, vững chãi, họ như vầng hào quang sáng chói, luôn mang lại nguồn
năng lượng tích cực, bình an cho mọi người xung quanh. Tất nhiên, để trở nên thảnh
thơi như thế, để trái tim lúc nào cũng được hòa những nhịp đập bình an thì
chính mỗi người chúng ta phải học được cách buông bỏ và tha thứ, biết sống và
nhận diện sâu sắc với hiện tại. Điều đó thật sự không dễ dàng để thực hiện vì
phải nếm trải đầy đủ các vị của hỷ nộ ái ố,… thì mới nghiệm ra được cái khoảnh
khắc mà Sư ông đã dạy: “Buông xuống được là có hạnh phúc tức thì”. Buông
những khổ đau, những thù hận, những tranh chấp do thiếu nhường nhịn mà ra, buông
những hy vọng quá xa do những điều hão huyền, … chỉ có dũng cảm “buông” hết thảy
những gì chấp nhất, dính mắc thì thế giới của chúng ta mới được rộng mở, trời
xanh mây trắng mới quay về.
Trải qua bao bể dâu của
cuộc đời, bước chân qua biết bao con đường đầy cát bụi và sóng gió. Tự sâu thẳm
trong tôi thầm biết ơn cuộc sống đã đưa tôi đến đầy đủ những cung bậc cảm xúc:
những nỗi đau, niềm vui của kiếp sống nhân sinh, cảm nhận chúng đến, chúng đi
mà lòng không bận vướng. Đúng là chỉ khi có va chạm, có vấp ngã thì mới hình
thành được bài học cho riêng bản thân mình mà sẵn lòng đứng lên để bước tiếp. Đừng
cố gắng làm sao cho mình hạnh phúc và cũng đừng tránh những điều đau khổ. Mặc
nhiên đón nhận tất cả với lòng biết ơn sâu sắc. Và cũng đừng nên phán xét, so
sánh “đáng lẽ phải thế này, đáng lẽ phải thế kia”, bởi mọi vật đều như nó phải
vậy. Tất cả đều hoàn hảo đúng như cách mà nó vận động. Chúng ta chỉ là một điểm
chấm nhỏ trong bức tranh bao la của vũ trụ mà thôi, biểu hiện đó rồi cũng sẽ có
ngày tan biến trong dòng chảy vô tận của cuộc đời…
Ngọc Ánh
Thông tin node
| Node title gốc | Cho ngày tháng trôi đi ... |
|---|---|
| Title đang dùng | Cho ngày tháng trôi đi ... |
| Comment | 0 |
| TNID | 0 |
| Translate | 0 |
| Image URI | |
| Image URL |
Tất cả field Drupal của nội dung này
body
| language | und |
|---|---|
| delta | 0 |
| body_value | <p class="MsoNormal" style="line-height:150%"><span style="font-family: "Times New Roman", serif; font-size: 14pt;">Sau cơn mưa đêm qua, Sài Gòn lại bừng tỉnh đón nắng vàng giăng trên khắp con đường, ngõ hẻm. Nắng trong kí ức của mọi người hay bất kỳ ai đó có lẽ đã rất gần gũi. Những tia nắng nhảy múa trên các tán lá cây luôn là một hình ảnh đẹp khắc khoải trong những kỷ niệm, trong từng khoảnh khắc hay trong mỗi phút giây ngọt ngào của một ai đó. Nắng không ướt át, không nhiều kỷ niệm sâu sắc, không lãng mạn và ngọt ngào, không nhiều xúc cảm như mưa. Thế nhưng nắng đã thổi bùng lên những vẻ đẹp, những sức sống diệu kỳ trong không gian bao la vô tận. Cứ thế nắng mãi mang thông điệp yên bình, như gửi đến cõi người những nồng nàn phúc ấm, như đang sửa soạn cho cuộc hẹn hò với những mùa vàng thấm đẫm mồ hôi và hy vọng.</span><br></p><p class="MsoNormal" style="line-height:150%"><span style="font-size:14.0pt; line-height:150%;font-family:"Times New Roman",serif">Thời gian cứ mãi lững lờ trôi qua và mất đi, biết bao nhiêu ngày nắng đã tắt và thay vào đó bằng những ngày mưa ẩm ướt, biết bao nhiêu mùa hạ đi qua, cây thay lá và những mầm xanh tiếp tục vươn lên sự sống. Con người cũng thế, chúng ta đến đây và trở thành một phần của cuộc sống. Khi ta hài hòa, cuộc sống sẽ hài hòa cùng ta, khi ta dừng lại bao biến cố nhân sinh cũng từ đó mà dừng theo.<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="line-height:150%"><span style="font-size:14.0pt; line-height:150%;font-family:"Times New Roman",serif">Thật ra, trong suốt cuộc hành trình của con người trên vũ trụ này, ai cũng phải có hàng ngàn mối quan hệ, phải trải qua những bất đồng, những va chạm làm tổn thương nhau sâu sắc, có những người chúng ta chỉ muốn lánh mặt, nghe tới tên của họ là đã thấy “ớn”, thế nhưng, trái ngược lại, có những người – bản thân họ dù biết hay không – họ luôn như những đóa hoa, như vầng trăng sáng vằng vặc giữa bầu trời đêm tối, lúc nào cũng tươi mát, vững chãi, họ như vầng hào quang sáng chói, luôn mang lại nguồn năng lượng tích cực, bình an cho mọi người xung quanh. Tất nhiên, để trở nên thảnh thơi như thế, để trái tim lúc nào cũng được hòa những nhịp đập bình an thì chính mỗi người chúng ta phải học được cách buông bỏ và tha thứ, biết sống và nhận diện sâu sắc với hiện tại. Điều đó thật sự không dễ dàng để thực hiện vì phải nếm trải đầy đủ các vị của hỷ nộ ái ố,… thì mới nghiệm ra được cái khoảnh khắc mà Sư ông đã dạy: “<i>Buông xuống được là có hạnh phúc tức thì</i>”. Buông những khổ đau, những thù hận, những tranh chấp do thiếu nhường nhịn mà ra, buông những hy vọng quá xa do những điều hão huyền, … chỉ có dũng cảm “buông” hết thảy những gì chấp nhất, dính mắc thì thế giới của chúng ta mới được rộng mở, trời xanh mây trắng mới quay về. <o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="line-height:150%"><span style="font-size:14.0pt; line-height:150%;font-family:"Times New Roman",serif">Trải qua bao bể dâu của cuộc đời, bước chân qua biết bao con đường đầy cát bụi và sóng gió. Tự sâu thẳm trong tôi thầm biết ơn cuộc sống đã đưa tôi đến đầy đủ những cung bậc cảm xúc: những nỗi đau, niềm vui của kiếp sống nhân sinh, cảm nhận chúng đến, chúng đi mà lòng không bận vướng. Đúng là chỉ khi có va chạm, có vấp ngã thì mới hình thành được bài học cho riêng bản thân mình mà sẵn lòng đứng lên để bước tiếp. Đừng cố gắng làm sao cho mình hạnh phúc và cũng đừng tránh những điều đau khổ. Mặc nhiên đón nhận tất cả với lòng biết ơn sâu sắc. Và cũng đừng nên phán xét, so sánh “đáng lẽ phải thế này, đáng lẽ phải thế kia”, bởi mọi vật đều như nó phải vậy. Tất cả đều hoàn hảo đúng như cách mà nó vận động. Chúng ta chỉ là một điểm chấm nhỏ trong bức tranh bao la của vũ trụ mà thôi, biểu hiện đó rồi cũng sẽ có ngày tan biến trong dòng chảy vô tận của cuộc đời…<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="line-height:150%"><span style="font-size:14.0pt; line-height:150%;font-family:"Times New Roman",serif">Ngọc Ánh<o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal" style="line-height:150%"><span style="font-size:14.0pt; line-height:150%;font-family:"Times New Roman",serif"> </span></p> |
| body_summary | |
| body_format | full_html |
field_danh_muc
| language | und |
|---|---|
| delta | 0 |
| field_danh_muc_tid | 13 |
field_summary
| language | und |
|---|---|
| delta | 0 |
| field_summary_value | |
| field_summary_format | plain_text |
field_weight
| language | und |
|---|---|
| delta | 0 |
| field_weight_value | -20 |
title_field
| language | und |
|---|---|
| delta | 0 |
| title_field_value | Cho ngày tháng trôi đi ... |
| title_field_format |