← Quay lại danh sách
Không có ảnh đại diện

Khoảng lặng cuối năm…

NID: 2580 VID: 2121 Type: article Loại: Bài viết Status: 1 UID: 2 Slug: 2580-khoang-lang-cuoi-nam Language: und Created: 2023-02-14 15:26:00 Updated: 2025-06-03 21:50:10 Promote: 0 Sticky: 0

Mô tả đầy đủ


Sáng cuối tuần, mở rèm nhìn ra khung cửa sổ để đón những cơn gió nhẹ thoảng lùa vào phòng, thả hồn chầm chậm trôi theo những bản nhạc cũ êm tai hòa cùng tiếng chim ríu rít. Hôm nay, nắng, gió và cỏ cây hoa lá như thì thầm khe khẽ bảo nhau rằng Tết đang về thật gần, một năm nữa lại sắp trôi qua với biết bao sự được – mất, ấp ủ, hoài bão, ước mơ và cả sự tiếc nuối.


Cuối năm, dòng người trên phố dường như tất bật hơn, người người vội vã với những công việc còn dang dở, cùng nhau chạy đua với thời gian để có một cái Tết ấm no. Trải qua một năm với ba trăm sáu mươi lăm ngày mải miết xuôi ngược cùng biết bao nhiêu bộn bề lo toan của cơm áo gạo tiền, có lẽ ai cũng đọng lại vô vàn kỷ niệm, vui buồn. Có những lúc ta nở trên môi những nụ cười thật an lành, ấm áp nhưng cũng có đôi lần ta đem hết những tâm tình, khắc khoải gói cả vào vầng trăng cùng những giọt nước mắt xót xa, âm thầm. Có người vừa đến, có người vừa đi nhưng cũng có người rời xa mãi mãi. Dường như cuộc đời giống như những trạm dừng chân nối tiếp nhau, nói một cách chính xác thì ta sẽ không thể sở hữu một cái gì gọi là trường tồn vĩnh cửu. Vì là trạm dừng chân nên ta phải luôn biết ơn những người đã ghé vào viếng thăm, có người lặng lẽ và dõi theo ta, thắp lên những ngọn lửa tâm tình, ấm áp, chân phương hay thậm chí là những người đã mang đến cho ta những chướng duyên, những nỗi khổ niềm đau để ta có thêm được những bài học sâu sắc mà vững tin bước trên con đường đời.


Trong vòng quay của quy luật tạo hóa, vạn vật sinh hữu và chuyển lưu bởi một chữ duyên, duyên đến rồi đi, hợp rồi tan, nhưng đến cuối cùng thì cũng phải bỏ lại. Bỏ lại để lên đường mà tìm cái chơn tâm, cái hạnh phúc chân thật ngay trong kiếp sống hiện tại này. Muốn thấy được đỉnh cao, thấy được ánh sáng nơi cuối đường hầm thì đừng nên lưu luyến bất kỳ khoảnh khắc nào, nhưng thực tế thì đâu có đơn giản vậy, trong những trạm dừng chân đó mấy ai có thể bỏ lỡ mây hồng, nắng bạc, những khung trời bát ngát hoa cỏ, những cung điện vàng son nguy nga tráng lệ,…mấy ai có đủ dũng khí để vượt qua những cạm bẫy nương dâu? Cho dù có thể vượt qua được thì hành giả về đến đích cũng phải bị rướm máu đôi chân, thân tâm tiều tụy, rách bươm bởi những bụi đường sương gió, âu đó cũng là sự đánh đổi xứng đáng bởi vì có con đường nào rải đầy hoa hồng mà không chông gai, thử thách.


Những ngày cuối năm, trút bỏ những áp lực mưu sinh, tự dành cho mình khoảng thời gian tĩnh lặng, an nhiên để nhìn lại 365 ngày đã qua và chợt nhận ra không phải con thuyền nào cũng xuôi chèo mát mái vượt qua dòng sông, có những khoảnh khắc ta phải gắng sức vượt qua thác ghềnh, những sóng ngầm đầy sự hiểm nguy. Thế nhưng khi đã đủ khí chất, đủ mạnh mẽ vượt qua thì sẽ chạm tay đến chân trời tươi sáng. Hạnh phúc chân thật, cái bình yên luôn ở quanh ta, cúi xuống để ngắm đóa hoa dại ven đường, ngước lên mơ mộng với nắng ấm trời xanh hay giản đơn là được trở về với ngôi nhà đầy ắp sự yêu thương nồng ấm của mẹ. Thế thôi cũng đủ rồi, khi yêu thương được lên tiếng thì không còn chỗ cho những phù phiếm xa hoa của phiền não và tham sân si.


Tạm biệt nhé những ngày tháng cũ, tạm biệt 365 ngày đã qua với những nụ cười và nước mắt. Cảm ơn vì những người đã gặp, những mùa đi qua đã để lại biết bao bài học sâu sắc và cũng là cơ hội để mở ra một cuộc sống mới an nhiên, tĩnh lặng hơn.


Dù ồn ào hay lặng lẽ, dù thành công hay thất bại, hy vọng rằng mọi người sẽ cùng nhau chung tay hướng tới một năm mới tràn đầy khởi sắc và thành công.


Ngọc Ánh

 

Thông tin node

Node title gốcKhoảng lặng cuối năm…
Title đang dùngKhoảng lặng cuối năm…
Comment0
TNID0
Translate0
Image URIsystem/upload_images/images/000/010/076/original/326353611_967669470870809_5041697366949974723_n.jpg
Image URL

Tất cả field Drupal của nội dung này

body

language und
delta 0
body_value <p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><img src="/system/upload_images/images/000/010/076/original/326353611_967669470870809_5041697366949974723_n.jpg?1676388310" style="width: 803px;"><br></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,serif;
mso-fareast-font-family:&quot;Times New Roman&quot;;color:#050505">Sáng cuối tuần, mở rèm
nhìn ra khung cửa sổ để đón những cơn gió nhẹ thoảng lùa vào phòng, thả hồn
chầm chậm trôi theo những bản nhạc cũ êm tai hòa cùng tiếng chim ríu rít. Hôm
nay, nắng, gió và cỏ cây hoa lá như thì thầm khe khẽ bảo nhau rằng Tết đang về
thật gần, một năm nữa lại sắp trôi qua với biết bao sự được – mất, ấp ủ, hoài
bão, ước mơ và cả sự tiếc nuối.</span></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><br></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,serif;
mso-fareast-font-family:&quot;Times New Roman&quot;;color:#050505">Cuối năm, dòng người
trên phố dường như tất bật hơn, người người vội vã với những công việc còn dang
dở, cùng nhau chạy đua với thời gian để có một cái Tết ấm no. Trải qua một năm
với ba trăm sáu mươi lăm ngày mải miết xuôi ngược cùng biết bao nhiêu bộn bề lo
toan của cơm áo gạo tiền, có lẽ ai cũng đọng lại vô vàn kỷ niệm, vui buồn. Có
những lúc ta nở trên môi những nụ cười thật an lành, ấm áp nhưng cũng có đôi
lần ta đem hết những tâm tình, khắc khoải gói cả vào vầng trăng cùng những giọt
nước mắt xót xa, âm thầm. Có người vừa đến, có người vừa đi nhưng cũng có người
rời xa mãi mãi. Dường như cuộc đời giống như những trạm dừng chân nối tiếp
nhau, nói một cách chính xác thì ta sẽ không thể sở hữu một cái gì gọi là
trường tồn vĩnh cửu. Vì là trạm dừng chân nên ta phải luôn biết ơn những người
đã ghé vào viếng thăm, có người lặng lẽ và dõi theo ta, thắp lên những ngọn lửa
tâm tình, ấm áp, chân phương hay thậm chí là những người đã mang đến cho ta
những chướng duyên, những nỗi khổ niềm đau để ta có thêm được những bài học sâu
sắc mà vững tin bước trên con đường đời.</span></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><br></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,serif;
mso-fareast-font-family:&quot;Times New Roman&quot;;color:#050505">Trong vòng quay của
quy luật tạo hóa, vạn vật sinh hữu và chuyển lưu bởi một chữ duyên, duyên đến
rồi đi, hợp rồi tan, nhưng đến cuối cùng thì cũng phải bỏ lại. Bỏ lại để lên
đường mà tìm cái chơn tâm, cái hạnh phúc chân thật ngay trong kiếp sống hiện
tại này. Muốn thấy được đỉnh cao, thấy được ánh sáng nơi cuối đường hầm thì
đừng nên lưu luyến bất kỳ khoảnh khắc nào, nhưng thực tế thì đâu có đơn giản
vậy, trong những trạm dừng chân đó mấy ai có thể bỏ lỡ mây hồng, nắng bạc,
những khung trời bát ngát hoa cỏ, những cung điện vàng son nguy nga tráng
lệ,…mấy ai có đủ dũng khí để vượt qua những cạm bẫy nương dâu? Cho dù có thể
vượt qua được thì hành giả về đến đích cũng phải bị rướm máu đôi chân, thân tâm
tiều tụy, rách bươm bởi những bụi đường sương gió, âu đó cũng là sự đánh đổi
xứng đáng bởi vì có con đường nào rải đầy hoa hồng mà không chông gai, thử
thách.</span></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><br></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,serif;
mso-fareast-font-family:&quot;Times New Roman&quot;;color:#050505">Những ngày cuối năm,
trút bỏ những áp lực mưu sinh, tự dành cho mình khoảng thời gian tĩnh lặng, an
nhiên để nhìn lại 365 ngày đã qua và chợt nhận ra không phải con thuyền nào
cũng xuôi chèo mát mái vượt qua dòng sông, có những khoảnh khắc ta phải gắng
sức vượt qua thác ghềnh, những sóng ngầm đầy sự hiểm nguy. Thế nhưng khi đã đủ
khí chất, đủ mạnh mẽ vượt qua thì sẽ chạm tay đến chân trời tươi sáng. Hạnh
phúc chân thật, cái bình yên luôn ở quanh ta, cúi xuống để ngắm đóa hoa dại ven
đường, ngước lên mơ mộng với nắng ấm trời xanh hay giản đơn là được trở về với
ngôi nhà đầy ắp sự yêu thương nồng ấm của mẹ. Thế thôi cũng đủ rồi, khi yêu
thương được lên tiếng thì không còn chỗ cho những phù phiếm xa hoa của phiền
não và tham sân si.</span></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><br></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,serif;
mso-fareast-font-family:&quot;Times New Roman&quot;;color:#050505">Tạm biệt nhé những
ngày tháng cũ</span><span style="color: rgb(5, 5, 5); font-family: &quot;Times New Roman&quot;, serif; font-size: 14pt;">, tạm biệt 365 ngày đã qua với những nụ cười và nước mắt. Cảm ơn
vì những người đã gặp, những mùa đi qua đã để lại biết bao bài học sâu sắc và
cũng là cơ hội để mở ra một cuộc sống mới an nhiên, tĩnh lặng hơn.</span></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><br></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,serif;
mso-fareast-font-family:&quot;Times New Roman&quot;;color:#050505">Dù ồn ào hay lặng lẽ,
dù thành công hay thất bại, hy vọng rằng mọi người sẽ cùng nhau chung tay hướng
tới một năm mới tràn đầy khởi sắc và thành công.</span></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><br></p><p class="MsoNormal" style="margin-bottom: 0.0001pt; line-height: normal; background-image: initial; background-position: initial; background-size: initial; background-repeat: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial;"><span style="font-size:14.0pt;font-family:&quot;Times New Roman&quot;,serif;
mso-fareast-font-family:&quot;Times New Roman&quot;;color:#050505"><b>Ngọc Ánh</b><o:p></o:p></span></p><p class="MsoNormal"><span style="font-size:14.0pt;line-height:107%;font-family:
&quot;Times New Roman&quot;,serif">&nbsp;</span></p>
body_summary
body_format full_html

field_danh_muc

language und
delta 0
field_danh_muc_tid 13

field_summary

language und
delta 0
field_summary_value
field_summary_format plain_text

field_thumbnail

language und
delta 0
field_thumbnail_fid system/upload_images/images/000/010/076/original/326353611_967669470870809_5041697366949974723_n.jpg (system/upload_images/images/000/010/076/original/326353611_967669470870809_5041697366949974723_n.jpg)
field_thumbnail_alt Khoảng lặng cuối năm…
field_thumbnail_title Khoảng lặng cuối năm…
field_thumbnail_width 2048
field_thumbnail_height 1365

field_weight

language und
delta 0
field_weight_value -20

title_field

language und
delta 0
title_field_value Khoảng lặng cuối năm…
title_field_format